Tôi đến sáu trung tâm gia sư, chỉ có một trung tâm yêu cầu trình thẻ sinh viên, nhưng dù có trình hay không thì sinh viên tất cả các trường đều được dán cho nhãn hiệu “sinh viên sư phạm chất lượng cao”...
Ở TPHCM, các trung tâm gia sư (TTGS) mọc lên nhan nhản, đặc biệt ở các quận 8, Tân Bình, Gò Vấp... Nhưng mật độ dày đặc nhất phải kể đến đường Trần Văn Đang, Q.3. Con đường nhỏ xíu, ngắn ngủn vậy mà có đến mười mấy TTGS mọc lên san sát.
Cho địa chỉ “ma”, mất tiền ráng chịu
Mỗi TTGS rộng chừng vài mét vuông đủ để kê 1, 2 cái bàn gỗ, vài chiếc ghế, vài tấm bảng tuyển gia sư, vài cái bản đồ treo tường, còn xe cộ thì để tạm bợ ngoài đường. Hằng ngày, có hàng trăm sinh viên chen chúc nhau ở các căn phòng ngột ngạt ấy. Nếu chọn được điểm dạy thích hợp, bạn phải trả trước cho trung tâm 40% số tiền tháng lương đầu tiên.
Khó khăn đầu tiên sau khi nhận được tờ giấy giới thiệu của TTGS là bạn phải tức tốc đi xác nhận xem địa chỉ có thật không. Không ít bạn dở khóc dở cười khi đi tìm mỏi mệt rồi mới biết đó là địa chỉ ma. Tôi may mắn hơn vì tìm trúng phóc ngay lần đầu tiên, nhưng sau mới bật ngửa khi bác chủ nhà nói: “Tôi cần sinh viên nam, không cần sinh viên nữ”. Chưa có việc thì bạn phải quay lại TTGS, nếu không trở lại thì bạn mất tiền ráng chịu. Nhưng quay lại rồi thì sao chứ? Các TTGS đâu có dễ dàng để miếng mồi tuột ra được. Họ lại dùng dằng níu kéo đến một địa chỉ mới rồi khẳng định như đinh đóng cột: “Em cứ yên tâm đi, lần này là chắc cú 100%”.
Không tìm được việc cũng mất 10% lương!
Một luật lệ được đặt ra là nếu không kiếm được việc làm thì bạn phải chờ ba ngày sau mới đến lấy lại tiền. Điều đó tạo cho bạn một áp lực là phải kiên nhẫn tìm được việc ngay. Mà đâu đã hết, ba ngày sau bạn đến mà không tìm được lớp nào thích hợp thì TTGS sẽ trả tiền lại cho bạn với điều kiện bạn phải đóng 10% số lương coi như là trả chi phí liên lạc với gia đình học sinh, trong khi họ chỉ ngồi một chỗ chẳng tốn chút công sức gì. Đừng tưởng 10% là con số nhỏ. Nếu một tháng lương của bạn là 100.000 đồng, 200.000 đồng thì không đáng nói chứ tôi thấy có bạn mắt đỏ hoe khi đưa cho trung tâm 60.000 đồng khi đồng lương 600.000 đồng vĩnh viễn không thuộc về bạn ấy.
Nhiều bất trắc
Qua mấy phút bắt chuyện, tôi được biết có bạn đã đến TTGS này trên dưới năm lần rồi bởi trong quá trình “hành nghề” có quá nhiều bất trắc. Một bạn kể: “Lần đầu tôi dạy một bé trai lớp 4, một tuần 6 buổi, mỗi buổi 2 tiếng, lương tháng 450.000 đồng. Em học rất chậm, lại làm biếng và không chịu nghe lời nên dạy rất cực. Tôi đã cố gắng hết sức nhưng bé tiến bộ rất chậm. Phụ huynh yêu cầu tôi làm sao trong tháng đầu phải giúp bé vượt lên năm hạng, nếu không sẽ thay giáo viên. Thế là chia tay”.
Không biết lỗi xuất phát từ phía nào nhưng chắc chắn những việc kiểu này TTGS không hề giải quyết. Còn bạn Đ.T.T, SV năm 2 ĐH Kinh tế TPHCM, lại ở trong hoàn cảnh trái ngược: “Mình chẳng bao giờ gặp mặt phụ huynh. Họ không quan tâm con cái họ học như thế nào và cô giáo dạy ra sao. Và không biết vô tình hay cố ý họ cũng lơ luôn chuyện trả lương. Chờ lâu quá mình viết thư để lại, ngót nửa tháng sau mới nhận được tiền nhưng không đủ như hồi thỏa thuận ở TTGS. Tình trạng đó tiếp tục diễn ra ở tháng tiếp theo. Không còn cách nào khác, mình nghỉ dạy”.
Gán nhãn “SV sư phạm chất lượng cao”!
Tôi đến 6 TTGS thì chỉ có 1 TTGS yêu cầu trình thẻ sinh viên để chứng thực, nhưng dẫu có trình hay không thì nghiễm nhiên tôi vẫn được TTGS phong là sinh viên năm cuối trường ĐH Sư phạm TPHCM, người ta cần dạy môn gì thì tôi hóa thân vào vai SV năm cuối khoa đó. Thì ra SV nào vào các TTGS này rồi bước ra cũng được dán cho cái nhãn “SV sư phạm chất lượng cao” cả! Thậm chí có bạn còn được mời đóng vai giáo viên nữa. Một chị ở TTGS căn dặn: “Em phải nói mình là cô giáo của trung tâm, tốt nghiệp ĐH Sư phạm được 2 năm rồi”. “Em sợ lắm chị ơi”. “Yên tâm đi, mặt em đeo kính vậy trông cũng lớn, đôn lên được 5 tuổi lận, không ai biết đâu”. Thế là một cô bé SV năm hai 20 tuổi trở thành cô giáo 25 tuổi (?).
Yên Thảo |